Thứ Ba, 10 tháng 1, 2017

TÔI KHÔNG BIẾT, DUY THIÊN CHÚA BIẾT



(1)

Tôi không biết, duy Thiên Chúa biết.
Ô, chứng lo trừ tiệt phước thay!
Đời tôi ngày ngắn năm dài
tôi không thể biết, duy Ngài biết thôi.

Mỗi câu hỏi nghi nan “sao thế?”
là chồi đâm lên từ cội rễ ưu hoài.
Câu đáp lại là nghĩ suy này:
"Tôi không thể biết, duy Cha trên trời Ngài biết thôi.”

(2)

Tôi ương yếu, Gia-vê lắm sức.
Phương thuốc hay ngờ vực đuổi xua
là tin cậy Chúa trên trời.
Tay tôi mòn mõi, tay Ngài đỡ nâng.

Dẫu đôi cánh chim Ưng kia mõi,
nguồn lực Cha ban thật vượt trỗi, chi tày.
Noi dấu bầy dõi bước theo Ngài,
khi chân mòn mõi, tay Cha trên trời Ngài đỡ nâng.

(3)

Tôi không thấy nhưng Thiên Chúa thấy.
Phương thuốc hay - lòng này nghỉ ngơi,
niềm tin lập vững trên Lời.
Tôi không rõ hết, duy Ngài thấy thôi.

Mỗi câu hỏi hoang mang “sao thế?”
Là chồi đâm lên từ cội rễ ưu hoài.
Câu đáp lại là nghĩ suy này:
"Tôi không rõ thấy, duy Cha trên trời Ngài thấy thôi!”

* Lời phỏng theo bài thơ "But God" của Annie Johnson Flint
Kinh Thánh: "Ông thưa rằng: “Thưa Chúa, Chúa biết tất cả mọi sự;..." 
(Giăng 21:17)





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét