Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016

MẸ TÔI



Sông chảy qua đời tôi,
mẹ, dòng sông mòn mỏi,
mẹ, dòng sông lặng trôi,
chỉ vui khi con vui.

Sông chứa chan tình thương,
mẹ, dòng sông mòn mỏi,
mẹ, dòng sông hành hương
vào đại dương nghỉ rồi.

Còn thương mái tranh nghèo tỏa khói,
gom củi vườn, mẹ nấu canh rau.
Anh em tôi xúm xít bên nhau,
cơm canh rau muống ngon sao ngon lạ.

Nồi canh ấy chan hòa nước mắt
không nỡ nhìn đàn trẻ lao nhao.
Anh em tôi lớn với canh rau,
cơm canh rau muống ngọt sao, thấm lòng.

Còn thương nhớ, khi trời xế bóng,
lời hát ru cùng nhịp võng đong đưa;
bàì thánh ca nào mẹ hát năm xưa
như lắng đọng trong lòng tôi chan chứa.

Vườn ươm tốt, tâm hồn tuổi trẻ,
 chuyện thánh kinh nào mẹ kể tôi nghe 
- hạt giống gieo vào tiềm thức trong veo,
đơm bông sinh trái dần theo tháng ngày.

Câu thánh kinh mẹ gieo
vào lòng khi còn trẻ,
trọn đời tôi nguyện theo,
niềm tin khi gieo neo.

Câu hát ru mẹ tôi,
trọn đời tôi còn mến,
trọn đời tôi nào quên,
 vực nâng tôi suốt đời.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét