Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2016

NHÃ CA 2:8-16



Lắng tai nghe, kìa
Người tôi yêu dấu, vội vã Người tới,
như con sơn dương vượt qua rặng núi,
như chú nai tơ nhảy qua các đồi.

Đứng bên sau tường,
nhìn xuyên qua bức màn lưới, Người nói:
"Em thương yêu ơi, mùa mưa đã dứt,
đông giá qua đi, ngàn hoa nở rồi,

Này em yêu dấu của Tôi
Người yêu xinh xắn của Tôi,
chổi dậy Nàng hỡi!
Kìa mùa ca hát đang tới;
tiếng chim cu gáy vang trong xứ;
vả trên cây chín rộ tới;
vườn nho thơm ngát khắp nơi,
người yêu Tôi hỡi, đến đây cùng Tôi!

Hỡi em yêu kiều,
bồ câu xinh núp mình dưới kẻ đá;
dung nhan xinh tươi để Tôi nhìn ngắm;
câu nói trên môi dịu êm thắm đậm!

Bắt cho tôi đàn
chồn hoang nho nhỏ hại phá vườn ấy;
nho đang ra hoa chỉ mong đậu trái,
xin giữ cho cây khỏi tay phá hoại!"

Người yêu tôi thuộc về tôi,
và tôi riêng thuộc về Người, Người ơi!







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét