Thứ Năm, 10 tháng 3, 2016

CANH TƯ



Đến lúc canh tư, trời sa mưa giông.
Biển lớn nhân gian đang hồi dậy sóng.
Con thuyền nhỏ bé chao đảo, bềnh bồng.
Mắt Chúa hằng nhìn, Chúa biết rằng thuyền  sóng gió dập vùi,
vì sao chưa đến Chúa Giê-su ơi?
Ngài ơi, mau đến đây cùng chúng tôi!

Đến lúc canh tư, trời đem mây giăng.
Biển lớn nhân gian om sòm dậy sóng.
Môn đồ hiệp sức bơi, lái nhọc nhằn,
chống chỏi liền hồi  đã mỏi mòn rồi, khiếp đảm sờn lòng.
Vì sao chưa đến Chúa Giê-su ơi?
Ngài ơi mau đến đây cùng chúng tôi!

Đến lúc canh tư, màn đêm âm u.
Ngước mắt nhìn trời chỉ thấy mịt mù,
bóng tối mịt mùng, tiếng sóng bập bùng,
lớp lớp trùng trùng, sóng vỗ mạn thuyền.
Sóng toan dìm đắm Con thuyền mỏng manh.

Ngước mắt trông lên, kìa, ngôi Sao Mai
lấp lánh, lập lòe phía cuối chân trời.
Giữa lúc tuyệt vọng bỗng thấy bồi hồi.
Chúa biết Nàng vì sóng gió sờn lòng,
thắp lên một ánh hi vọng ngóng trông.

Đã giữa canh tư, giục nhau ra công,
chèo chống gian lao đương đầu bảo tố,
tay chèo người lái, ta chớ sờn lòng.
Chúa đến gần rồi, lúc Chúa vào thuyền, sóng gió lặng liền,
lời Giê-su phán phá tan mưa giông.
Cùng nhau ta đến nơi bờ ước mong.

(Mác 6:47-51; Ma-thi-ơ 14:22-32Khải Huyền 2:28)


*Lời phỏng theo ý bài thơ "The Four Watch" của M.E. Barber





*Đính chính: Chữ đánh máy sai trong video: Câu kế chót "Lời Giê-su phán phá/phán tan mưa giông"
(phá thay vì phán)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét