Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2015

NHÃ CA 5:2-6



Đêm  khuya tôi ngủ
nhưng thao thức trong lòng.
Kìa, Người yêu gõ cửa,
tiếng Người nghe bên song cửa phòng.

"Người yêu toàn mỹ của Anh,
bồ câu tuyệt hảo, khiết, thanh,
nàng ơi, mở cửa cho Anh!
Đầu Anh thấm nhuần sương móc,
tóc Anh đẫm giọt sương đêm."

Áo ngoài tôi cởi ra rồi,
lẽ nào khoác lại, đang đêm bẽ bàng;
gót hài hoa rửa xong rồi
lẽ nào lấm lại đang đêm lỡ làng.

Người yêu luồn tay qua khe cửa,
nghe bồi hồi, xao xuyến trái tim tôi,
đi ra mở cửa cho Người, 
tay tôi mộc dược nhỏ ướt trên then gài.
Nhưng Người đã  bỏ đi rồi,
gọi nhưng Người không đáp lời,
tìm nhưng không gặp, hồn tôi chết lịm.









Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét